Câu Chuyện Bất Ngờ Về Vị Tỷ Phú Thái Lan Thành Lập Red Bull

honghong

Thành viên mới
#1
Phất lên nhờ vào việc kinh doanh, nhưng ông chủ của hãng nước tăng lực dẫn đầu đầu thế giới Red Bull vẫn có một cuộc sống giản dị và được hầu hết người dân Thái Lan rất trân trọng.

Mặc trên người bộ quần áo cũ kĩ và thường xuyên sử dụng trên chiếc xe đạp cũ kĩ, ông Chaleo Yoovidhya – người giàu có thứ ba tại Thái Lan luôn bị nhầm lẫn với một ông lão nghèo khó nào đó.
Thậm chí, ông Yoovidhya thường xuyên “được” nhân viên bảo vệ yêu cầu dừng lại trước cửa nhà máy nước tăng lực bò húc (Red Bull) ở vùng ngoại ô thủ đô Bangkok vì vẻ ngoài rất giản dị.

Nổi tiếng với biệt danh “tỷ phú khiêm tốn”, song ít ai biết người đàn ông này lại có xuất thân nghèo khó và đi lên bằng chính nỗ lực của bản thân.
Hành trình lập nghiệp của tỷ phú Thái Lan
Ông Yoovidhya sinh ra trong một gia đình người Thái gốc Hoa tại làng Baan Khao Chang, tỉnh Phichit, Thái Lan. Năm 10 tuổi, ông đã phải bỏ học để đi bán hoa quả và chăn vịt nhằm phụ giúp gia đình.
Năm 1956, sau nhiều năm nỗ lực và tiết kiệm, ông Yoovidhya đã tự mình thành lập công ty dược T.C. Pharmaceutical Industries và chuyên phân phối các loại thuốc kháng sinh trên khắp cả nước.
Bên cạnh đó, ông vẫn làm thêm công việc điều phối viên cho hãng xe chở hàng. Trong khoảng thời gian này, ông cũng để ý tới việc những tài xế đường dài phải thường xuyên sử dụng các loại nước tăng lực khác nhau để có thể hoàn thành tốt công việc hàng ngày.
Nhận thấy tiềm năng của mặt hàng nói trên, ông Yoovidhya đã bắt đầu nghiên cứu một loại nước tăng lực hoàn toàn mới. Tới năm 1975, ông cho ra đời sản phẩm Krating Daeng – trong tiếng Thái có cùng nghĩa với Red Bull với thành phần chính là caffein, taurine và đường mía.
Suốt 12 năm sau, Krating Daeng được bán như một loại nước tăng lực giá rẻ dành riêng cho người lao động nghèo tại những vùng quê ở Thái Lan.
Ông Yoovidhya chia sẻ: “Sản phẩm của tôi không thể cạnh tranh nổi với các thương hiệu lớn đang có mặt trên thị trường bấy giờ. Vì vậy, nó chỉ được bày bán nhỏ lẻ với giá thành phải chăng ở nông thôn mà thôi.”
Mọi chuyện chỉ thay đổi vào năm 1987, khi ông Dietrich Mateschitz – một nhân viên bán thuốc đánh răng người Áo đã nhìn ra được tiềm năng của loại nước tăng lực này. Lúc đó, ông cần tìm một thứ giúp cơ thể cảm thấy thoải mái hơn sau cuộc hành trình dài bằng máy bay và vô tình mua đúng chai nước tăng lực Krating Daeng.
Ông Mateschitz nhớ lại: “Tôi cảm thấy rất bất ngờ về công dụng tuyệt vời của loại nước tăng lực trên và ngay lập tức tìm tới nơi sản xuất để cùng hợp tác mở rộng thị trường đầy tiềm năng này sang các nước phương Tây.”
Ông Yoovidhya và ông Mateschitz đã cùng nhau bàn bạc, cải tiến công thức của Krating Daeng để biến nó thành sản nước tăng lực như ngày nay.
Sản phẩm trên nhanh chóng gặt hái được thành công, đánh bại nhiều đối thủ cạnh tranh khác để trở thành thương hiệu nước tăng lực hàng đầu thế giới với thị trường tại 165 quốc gia cùng hàng tỷ lon được tiêu thụ mỗi năm.
Người đàn ông với tấm lòng nhân hậu
Mặc dù đã trở thành người giàu có thứ ba tại Thái Lan, song ông Yoovidhya vẫn giữ lối sống giản dị và không bao giờ quên quê hương của mình.
Trong những lần trở lại làng Baan Khao Chang, ông đã trao nhiều suất học bổng cho trẻ em, đồng thời mời dân làng lên Bangkok làm việc cho nhà máy Red Bull nhằm giải quyết vấn đề việc làm cho nhiều thế hệ người dân tại đây.
Năm 2011, khi nơi này bị thiệt hại nặng nề sau cơn lũ lịch sử, ông Yoovidhya cũng gửi những hộp cứu sinh chứa gạo, thực phẩm đóng hộp, thuốc men và đèn pin cho từng hộ gia đình nghèo khó.
Một người dân tại làng Baan Khao Chang chia sẻ: “Mặc dù đã trở nên giàu có nhưng ông Chaleo vẫn không quên gốc gác của mình. Ông ấy đã đưa rất nhiều dân làng vào làm việc trong nhà máy Red Bull. Ông ấy còn tiếp tục nhận con cháu của họ vào làm việc. Nếu muốn xin việc vào nhà máy Red Bull thì chỉ cần gặp trực tiếp ông ấy là được. Nhờ vậy mà nhiều gia đình đã có công ăn việc làm cũng như nguồn thu nhập ổn định.”
Cuộc sống gia đình không như mơ
Dẫu bản thân rất giản dị, tiết kiệm và yêu quê hương, nhưng con cháu ông Yoovidhya lại không học được những đức tính này.
Sau khi ông Yoovidhya qua đời vào đầu năm 2012, dân làng Baan Khao Chang cho biết: “Mặc dù gia đình ông vẫn tiếp tục ủng hộ cho ngôi chùa mà vị tỷ phú quá cố từng xây dựng, nhưng chưa bao giờ thấy họ về thăm quê. Ông Yoovidhya đã lao động vất vả để kiếm tiền, nhưng gia đình của ông ấy sinh ra đã giàu có rồi. Những người như vậy thường không cần và không muốn phải làm việc vất vả nữa. Họ cũng muốn được giàu có như ông cha mình, nhưng lại không muốn phải làm việc. Mọi điều mà họ quan tâm chỉ là chính bản thân mình thôi.”
Để minh chứng cho điều này, người dân đã lấy ví dụ về cháu trai của ông Yoovidhya là Vorayuth “Boss” Yoovidhya.
Cuối năm 2012, chỉ sáu tháng sau khi “nhà tỷ phú khiêm tốn” qua đời, “Boss” đã phóng chiếc xe Ferrari đắt tiền trên đường phố Bangkok trong tình trạng say xỉn và đâm phải một nhân viên cảnh sát đang đi tuần khiến người này tử vong ngay tại chỗ.
Dẫu bản thân rất giản dị, tiết kiệm nhưng con cháu ông Yoovidhya lại không thừa hưởng đức tính này

Thậm chí, “Boss” cũng không dừng xe lại mà vẫn tiếp tục phóng xe đi, kéo lê thi thể vị cảnh sát xấu số hàng trăm mét trên đường.
“Boss” đã bị khởi tố với tội danh lái xe trong tình trạng say xỉn và cố ý bỏ trốn sau khi gây tai nạn. Mặc dù vậy, “Boss” vẫn biện minh trước tòa rằng chính nhân viên cảnh sát đã cố tình lao xe vào mũi xe của mình.
Sau phiên tòa đầu tiên, “Boss” được cho tại ngoại vì đã nộp đủ tiền bảo lãnh. Kể từ đó tới nay, đã hơn 3 năm nhưng quá trình xét xử tiếp theo vẫn dậm chân tại chỗ do anh ta liên tục viện cớ khi bị toà triệu tập.
Trường hợp của “Boss” đã nhiều lần xuất hiện trên các phương tiện thông tin đại chúng của Thái Lan và là một ví dụ điển hình của thế hệ “con ông cháu cha” chỉ biết hưởng thụ và coi mình đứng trên cả luật pháp.